ờ thì… cảm ơn bạn đã dành chút thời gian vào LJ lởm cùi của tôi ="= nếu bạn cảm thấy có nhã hứng ngồi nói chuyện vui vẻ hòa bình với tôi ở đây, thì xin phép cho tôi được nói nhiều lời về bản thân mình ="=
( Read more...Collapse )
( Read more...Collapse )
Vì tôi chỉ biết một vài nhóm trong dàn line-up lần này nên chỉ có thể nói về những người tôi biết thôi, mong các bạn thông cảm nếu không có nhóm nhạc của các bạn trong phần dưới đây.
( Read more...Collapse )
( Read more...Collapse )
Ngày hôm nay, những chàng trai ấy lại đến Việt Nam.
Ngày hôm nay, một lần nữa như rất nhiều lần khác, tôi lại bỏ lỡ cơ hội được gặp họ.
Tính từ khi bắt đầu yêu thích họ đến nay, suốt 10 năm qua tôi đã đưa ra không biết bao nhiêu lý do cho tiếc nuối này.
Khi còn quá trẻ thì không có tiền, lớn một chút thì không kịp làm hộ chiếu, đến cơ hội kế tiếp lại thiếu thốn thời gian, rồi thì không quen biết ai, không có kinh nghiệm… Cứ như thế, hết lần này đến lần khác, tôi đã bỏ lỡ quá nhiều dịp được tận mắt nhìn thấy họ.
Một lần gần đây nhất, không phải bỏ lỡ, tôi từ chối cơ hội được gặp họ. Tôi khi đó có tiền, có hộ chiếu, có thể tự sắp xếp thời gian, có thể lên mạng hỏi kinh nghiệm những người từng đi… thế nhưng ngày đó, nhìn vào tấm vé bày ra ngay trước mặt, tôi lựa chọn tắt máy tính và quay lưng đi.
Như một loại tín ngưỡng, mọi người vẫn thường nói rằng concert là thánh đường dành riêng cho idol và fan, là nơi chỉ thuộc về idol và fan đích thực. Thật quá đau lòng, câu nói ấy vang lên trong thời khắc định mệnh kia lại khiến tôi chùn bước. Sau nhiều năm như vậy, tôi cuối cùng lại không hề tự tin vào tình cảm dành cho họ mà lại gục ngã trước danh hiệu "fan chân chính" kia.
Và phải, theo một cách đánh tráo khái niệm, tôi có thể được coi là "fan lai", cái tên từng bị dè bỉu cười nhạo và một thời bị coi là nỗi nhục fandom ấy.
Tôi đã sợ hãi khi nghĩ rằng sẽ ra sao nếu trước sân khấu ngập tràn ánh sáng trái tim tôi không thể rung động vì hình hài máu xương của những người tôi hằng thương nhớ, sẽ ra sao nếu tôi không thể hòa mình vào biển cảm xúc ngập tràn ấy, sẽ ra sao nếu tôi nhận ra tôi không yêu họ như tôi tưởng, sẽ ra sao…
Đến cuối cùng, tôi đã nghi ngờ trái tim của chính mình, đã tự coi nhẹ tình cảm của chính mình. Đến cuối cùng, việc duy nhất tôi đã làm chính là không làm gì cả.
Thế nhưng, khi nỗi ngờ vực và tự ti lắng xuống, xâm chiếm tâm trí tôi lại là tiếc nuối, thứ tiếc nuối vô cùng tận vĩnh viễn không thể nguôi ngoai. Tôi tiếc nuối và ghen tỵ với những cô cậu bé gọi tên họ giữa sân bay, trong nhà hát. Tôi tiếc nuối và ghen tỵ với những đứa trẻ khóc trước mặt họ, mang trái tim và tình cảm bày ra trước mắt họ, trong khi tôi đang ngồi đây, giữa căn phòng lạnh lẽo, nước mắt rơi trong cô đơn không ai thấu hiểu.
Nếu có một thước đo để đánh giá tình cảm thật lòng, nỗi đau này của tôi đã đủ để xứng với cái danh "fan chân chính" đó chưa? Nước mắt của tôi đã đủ để được quyền gọi tên họ chưa? Suốt 10 năm liền, tôi mải miết tìm kiếm lời đáp cho những câu hỏi tu từ ấy mà không hề nhận ra, tôi đang cố chứng minh trái tim mình với ai? Với họ, những người tôi yêu thương, hay với xã hội ngoài kia đầy rẫy những kẻ thích đặt nhãn mác lên tình cảm của người khác?
Bạn biết không, tình cảm vốn dĩ không phải sự chứng minh, thứ bạn cần là thể hiện và hành động, đó là điều tôi học được khi sắp chạm ngưỡng tuổi 30. Yêu họ, học tốt và làm việc chăm chỉ đi, đừng để họ bị ô danh vì bạn. Yêu họ, có điều kiện thì mua đồ đi, miễn đừng dùng tiền phạm pháp. Yêu họ, có khả năng thì đến gặp họ đi, ở trước mặt họ mà bày tỏ, để tất cả đều biết họ được yêu thương thế nào.
Giống như Nakamoto Yuuta (đóa hoa anh đào xinh đẹp nhất thế gian) đã nói, "thà hối hận vì đã làm còn hơn hối hận vì không làm", yêu họ, tôi đặt ra mục tiêu và việc cần làm của mình.
1. Mua DB bong và SJ bong
2. Học tiếng Hàn
3. Đi gặp Kim JaeJoong, trước mặt người ấy nói 貴方は僕の世界の一番綺麗な光だ。
4. Đi concert SJ
5. Nói với Park JungSu rằng "Anh là ưu tư lớn nhất cuộc đời em. Chỉ cần anh được hạnh phúc."
5. Nói với Kim JongWoon rằng "Giọng hát của anh là liều thuốc ngọt ngào, nhưng anh còn ngọt ngào hơn thế nữa."
Giờ thì bắt tay làm thôi!!
Ngày hôm nay, một lần nữa như rất nhiều lần khác, tôi lại bỏ lỡ cơ hội được gặp họ.
Tính từ khi bắt đầu yêu thích họ đến nay, suốt 10 năm qua tôi đã đưa ra không biết bao nhiêu lý do cho tiếc nuối này.
Khi còn quá trẻ thì không có tiền, lớn một chút thì không kịp làm hộ chiếu, đến cơ hội kế tiếp lại thiếu thốn thời gian, rồi thì không quen biết ai, không có kinh nghiệm… Cứ như thế, hết lần này đến lần khác, tôi đã bỏ lỡ quá nhiều dịp được tận mắt nhìn thấy họ.
Một lần gần đây nhất, không phải bỏ lỡ, tôi từ chối cơ hội được gặp họ. Tôi khi đó có tiền, có hộ chiếu, có thể tự sắp xếp thời gian, có thể lên mạng hỏi kinh nghiệm những người từng đi… thế nhưng ngày đó, nhìn vào tấm vé bày ra ngay trước mặt, tôi lựa chọn tắt máy tính và quay lưng đi.
Như một loại tín ngưỡng, mọi người vẫn thường nói rằng concert là thánh đường dành riêng cho idol và fan, là nơi chỉ thuộc về idol và fan đích thực. Thật quá đau lòng, câu nói ấy vang lên trong thời khắc định mệnh kia lại khiến tôi chùn bước. Sau nhiều năm như vậy, tôi cuối cùng lại không hề tự tin vào tình cảm dành cho họ mà lại gục ngã trước danh hiệu "fan chân chính" kia.
Và phải, theo một cách đánh tráo khái niệm, tôi có thể được coi là "fan lai", cái tên từng bị dè bỉu cười nhạo và một thời bị coi là nỗi nhục fandom ấy.
Tôi đã sợ hãi khi nghĩ rằng sẽ ra sao nếu trước sân khấu ngập tràn ánh sáng trái tim tôi không thể rung động vì hình hài máu xương của những người tôi hằng thương nhớ, sẽ ra sao nếu tôi không thể hòa mình vào biển cảm xúc ngập tràn ấy, sẽ ra sao nếu tôi nhận ra tôi không yêu họ như tôi tưởng, sẽ ra sao…
Đến cuối cùng, tôi đã nghi ngờ trái tim của chính mình, đã tự coi nhẹ tình cảm của chính mình. Đến cuối cùng, việc duy nhất tôi đã làm chính là không làm gì cả.
Thế nhưng, khi nỗi ngờ vực và tự ti lắng xuống, xâm chiếm tâm trí tôi lại là tiếc nuối, thứ tiếc nuối vô cùng tận vĩnh viễn không thể nguôi ngoai. Tôi tiếc nuối và ghen tỵ với những cô cậu bé gọi tên họ giữa sân bay, trong nhà hát. Tôi tiếc nuối và ghen tỵ với những đứa trẻ khóc trước mặt họ, mang trái tim và tình cảm bày ra trước mắt họ, trong khi tôi đang ngồi đây, giữa căn phòng lạnh lẽo, nước mắt rơi trong cô đơn không ai thấu hiểu.
Nếu có một thước đo để đánh giá tình cảm thật lòng, nỗi đau này của tôi đã đủ để xứng với cái danh "fan chân chính" đó chưa? Nước mắt của tôi đã đủ để được quyền gọi tên họ chưa? Suốt 10 năm liền, tôi mải miết tìm kiếm lời đáp cho những câu hỏi tu từ ấy mà không hề nhận ra, tôi đang cố chứng minh trái tim mình với ai? Với họ, những người tôi yêu thương, hay với xã hội ngoài kia đầy rẫy những kẻ thích đặt nhãn mác lên tình cảm của người khác?
Bạn biết không, tình cảm vốn dĩ không phải sự chứng minh, thứ bạn cần là thể hiện và hành động, đó là điều tôi học được khi sắp chạm ngưỡng tuổi 30. Yêu họ, học tốt và làm việc chăm chỉ đi, đừng để họ bị ô danh vì bạn. Yêu họ, có điều kiện thì mua đồ đi, miễn đừng dùng tiền phạm pháp. Yêu họ, có khả năng thì đến gặp họ đi, ở trước mặt họ mà bày tỏ, để tất cả đều biết họ được yêu thương thế nào.
Giống như Nakamoto Yuuta (đóa hoa anh đào xinh đẹp nhất thế gian) đã nói, "thà hối hận vì đã làm còn hơn hối hận vì không làm", yêu họ, tôi đặt ra mục tiêu và việc cần làm của mình.
1. Mua DB bong và SJ bong
2. Học tiếng Hàn
3. Đi gặp Kim JaeJoong, trước mặt người ấy nói 貴方は僕の世界の一番綺麗な光だ。
4. Đi concert SJ
5. Nói với Park JungSu rằng "Anh là ưu tư lớn nhất cuộc đời em. Chỉ cần anh được hạnh phúc."
5. Nói với Kim JongWoon rằng "Giọng hát của anh là liều thuốc ngọt ngào, nhưng anh còn ngọt ngào hơn thế nữa."
Giờ thì bắt tay làm thôi!!
Em thân yêu. Tôi đã may mắn gặp được em khi chúng ta đều ở tuổi 20 rực rỡ và đẹp xinh này.

Em là đứa trẻ xinh đẹp; giỏi giang và ngoan ngoãn tốt bụng, tôi không thể không nghĩ em sinh ra trên cõi đời này là để được yêu thương. Trong những tháng năm thanh xuân tươi trẻ đầu tiên của mình, em là người đã mở to đôi mắt và nhìn vào thế giới này với biết bao háo hức lẫn kỳ vọng. Tôi đã nghĩ không gì có thể sánh được ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt đó của em.
Nhưng em thân yêu, thế giới này tàn độc và bẩn thỉu như thế, thật không xứng với em. Vậy nên vào một ngày đẹp trời mà đáng lẽ nụ cười chói sáng sẽ ở trên môi em, thay vào đó nước mắt em rơi trong câm lặng.

( Read more...Collapse )

(hình ảnh được cap từ bản dịch của NCT Kites House)
Em là đứa trẻ xinh đẹp; giỏi giang và ngoan ngoãn tốt bụng, tôi không thể không nghĩ em sinh ra trên cõi đời này là để được yêu thương. Trong những tháng năm thanh xuân tươi trẻ đầu tiên của mình, em là người đã mở to đôi mắt và nhìn vào thế giới này với biết bao háo hức lẫn kỳ vọng. Tôi đã nghĩ không gì có thể sánh được ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt đó của em.
Nhưng em thân yêu, thế giới này tàn độc và bẩn thỉu như thế, thật không xứng với em. Vậy nên vào một ngày đẹp trời mà đáng lẽ nụ cười chói sáng sẽ ở trên môi em, thay vào đó nước mắt em rơi trong câm lặng.

(hình ảnh được cap từ bản dịch của god SubTeam)
( Read more...Collapse )
Đây là người tôi yêu, sinh ra vào một ngày đất trời kêu khóc nên hơn 34 năm nay cứ dễ dàng rơi nước mắt là thế.
Đây là người đàn ông tôi yêu, người mà toàn bộ chấp niệm lẫn tín ngưỡng cả đời mình đã đặt trọn vào một cái tên và một con số. Vì tôi yêu anh nhiều là thế, nên cái tên ấy và con số ấy bất giác cũng trở thành chấp niệm và tín ngưỡng của đời tôi.
Tôi không thích những giả dụ sáo rỗng, cho dù có cơ hội quay ngược thời gian trở lại năm 17 tuổi, nếu anh của ngày ấy biết trước những tháng năm dài đằng đẵng ngập tràn đau khổ và bất hạnh, nếu anh có cơ hội quay đầu và lựa chọn khác đi, làm sao anh của hôm nay tồn tại? Làm sao cái tên ấy và con số ấy trở thành chấp niệm và tín ngưỡng của tôi lẫn hàng triệu người khác?
Thế nhưng, khi anh của ngày hôm nay nói "Không còn lối thoát nào", tôi chợt nhận ra mình đã quá ích kỷ. Anh có hối hận nhiều lắm không? Đã đau đớn đến nhường nào? Đã tuyệt vọng ra sao khi phải nói về chấp niệm và tín ngưỡng của bản thân như thế? Anh bất lực, họ bất lực, tôi cũng bất lực. Lần này chúng ta thật sự phải chịu thua rồi.
Dù là sáo rỗng và vô nghĩa, nhưng nếu thật sự có một "nếu như" thì sao? Nếu thật sự cho anh một lựa chọn thứ hai, anh sẽ làm thế nào hả người đàn ông tôi yêu? Nếu đó là "lối thoát" duy nhất dành cho anh, anh có nắm bắt hay không, hay sẽ lại hy sinh tất cả cho chấp niệm và tín ngưỡng ấy?
Thật ra chúng ta đều biết câu trả lời của anh là gì. Cái lối thoát không hề tồn tại ấy, hẳn là từ rất lâu trước đây anh đã quay lưng lại với nó rồi. Người đàn ông tôi yêu này, vẻ bề ngoài mỏng manh yếu đuối là thế, nhưng thực ra kiên định và mạnh mẽ vô cùng. Hẳn đó cũng là một phần lý do vì sao tôi yêu anh thật nhiều.
Anh đã không thể quay đầu lại, vậy thì chỉ còn con đường trước mắt thôi. Cứ không ngừng tiến lên, dù cả trái tim lẫn cơ thể toàn là thương tích, còn kẻ vô dụng là tôi đứng từ xa mong nhìn chẳng biết làm gì hơn ngoại trừ yêu anh. Nếu anh cho điều đó là xứng đáng, vậy tôi sẽ tin tưởng anh. Chấp niệm và tín ngưỡng một đời của anh, tôi sẽ đặt trọn trái tim mình vào đó, bởi trên tất cả, hơn hết mọi chấp niệm lẫn tín ngưỡng trên thế gian này, chính anh mới là chấp niệm và tín ngưỡng lớn nhất cuộc đời tôi.

Giống như một ảo ảnh, nếu thật sự có thần linh, cầu mong một ngày được nhìn thấy nụ cười chân thật nhất của anh. Nếu nó không còn tồn tại, vậy chẳng thà anh không bao giờ phải cười giả dối như vậy còn hơn.
Đây là người đàn ông tôi yêu, người mà toàn bộ chấp niệm lẫn tín ngưỡng cả đời mình đã đặt trọn vào một cái tên và một con số. Vì tôi yêu anh nhiều là thế, nên cái tên ấy và con số ấy bất giác cũng trở thành chấp niệm và tín ngưỡng của đời tôi.
Tôi không thích những giả dụ sáo rỗng, cho dù có cơ hội quay ngược thời gian trở lại năm 17 tuổi, nếu anh của ngày ấy biết trước những tháng năm dài đằng đẵng ngập tràn đau khổ và bất hạnh, nếu anh có cơ hội quay đầu và lựa chọn khác đi, làm sao anh của hôm nay tồn tại? Làm sao cái tên ấy và con số ấy trở thành chấp niệm và tín ngưỡng của tôi lẫn hàng triệu người khác?
Thế nhưng, khi anh của ngày hôm nay nói "Không còn lối thoát nào", tôi chợt nhận ra mình đã quá ích kỷ. Anh có hối hận nhiều lắm không? Đã đau đớn đến nhường nào? Đã tuyệt vọng ra sao khi phải nói về chấp niệm và tín ngưỡng của bản thân như thế? Anh bất lực, họ bất lực, tôi cũng bất lực. Lần này chúng ta thật sự phải chịu thua rồi.
Dù là sáo rỗng và vô nghĩa, nhưng nếu thật sự có một "nếu như" thì sao? Nếu thật sự cho anh một lựa chọn thứ hai, anh sẽ làm thế nào hả người đàn ông tôi yêu? Nếu đó là "lối thoát" duy nhất dành cho anh, anh có nắm bắt hay không, hay sẽ lại hy sinh tất cả cho chấp niệm và tín ngưỡng ấy?
Thật ra chúng ta đều biết câu trả lời của anh là gì. Cái lối thoát không hề tồn tại ấy, hẳn là từ rất lâu trước đây anh đã quay lưng lại với nó rồi. Người đàn ông tôi yêu này, vẻ bề ngoài mỏng manh yếu đuối là thế, nhưng thực ra kiên định và mạnh mẽ vô cùng. Hẳn đó cũng là một phần lý do vì sao tôi yêu anh thật nhiều.
Anh đã không thể quay đầu lại, vậy thì chỉ còn con đường trước mắt thôi. Cứ không ngừng tiến lên, dù cả trái tim lẫn cơ thể toàn là thương tích, còn kẻ vô dụng là tôi đứng từ xa mong nhìn chẳng biết làm gì hơn ngoại trừ yêu anh. Nếu anh cho điều đó là xứng đáng, vậy tôi sẽ tin tưởng anh. Chấp niệm và tín ngưỡng một đời của anh, tôi sẽ đặt trọn trái tim mình vào đó, bởi trên tất cả, hơn hết mọi chấp niệm lẫn tín ngưỡng trên thế gian này, chính anh mới là chấp niệm và tín ngưỡng lớn nhất cuộc đời tôi.

Giống như một ảo ảnh, nếu thật sự có thần linh, cầu mong một ngày được nhìn thấy nụ cười chân thật nhất của anh. Nếu nó không còn tồn tại, vậy chẳng thà anh không bao giờ phải cười giả dối như vậy còn hơn.
Tôi là kiểu người lãnh tính nhưng lại rất thường xuyên lý tưởng hóa tình yêu, dù không biết cách yêu, cũng không thể yêu thật lòng và hết lòng nhưng lại có một niềm tin mù quáng rằng tình yêu đích thực không có chỗ cho vị kỷ và tiêu cực. Những kẻ ngu ngốc như thế sẽ sống rất khổ đau, tôi đã đọc được trong sách như vậy.

26 tuổi, tôi đem một phần nhỏ yêu thương già cỗi của mình đặt vào đứa trẻ này. Em là một cậu bé vô cùng đáng yêu, khi cười lên có cảm giác như ngàn vạn tinh tú chiếu rọi, không rực rỡ chói chang mà lấp lánh dịu dàng đầy tinh khiết. Em là người con trai thứ ba mà tôi dùng "dịu dàng" để miêu tả, và cũng vì thế nên mới dịu dàng đến đau lòng.
Có những khi nhìn ngắm em của hiện tại "gần nhất", tôi bất chợt nhớ về em của không lâu trước đó, hoạt bát hơn rất nhiều, tươi cười hơn rất nhiều (dù vài người hay đùa cợt về kiểu cười đó của em) rồi lại tự hỏi điều gì đã xảy ra chỉ trong vài tháng ngắn ngủi mà khiến đứa trẻ rạng ngời ấy trở nên trầm lắng như bây giờ. Em đi quay show hay Vlive thậm chí còn ít nói hơn cả Jeno lẫn Chenle, trong hầu hết các trò chơi đều chủ động lùi về phía sau và nở nụ cười dịu dàng khiến tim tôi đau nhói ấy. Trưởng thành là điều không thể tránh khỏi, nhưng tôi không hề mong muốn em phải trưởng thành như thế này.
Thế rồi tôi nghĩ về chấn thương của em mà chỉ có thể bất lực trong lòng, nghĩ về việc em đã chịu đựng những cơn đau hành hạ mà luôn tươi cười như thế, hoạt bát như thế suốt thời Rookies. Liệu rằng, dù chỉ trong một khoảnh khắc nhỏ nhoi nào đó, em có mệt mỏi mà muốn buông xuôi ánh sáng của chính mình hay không…
Nana, bé con của tôi. Thế giới này chính là không ngừng tàn nhẫn, không ngừng độc ác mà xoay vần như thế. Khi em phải chịu đựng những cơn đau triền miên dai dẳng trong căn phòng khép cửa, ở ngoài kia, mọi người đã học được cách bước tiếp mà không có em rồi. Và rất nhanh thôi, họ sẽ quên mất rằng những cậu nhóc mộng mơ ngày ấy có một đứa trẻ vô cùng đáng yêu, rất dịu dàng và trầm lắng, luôn tràn đầy năng lượng tích cực là em, và khi đã quen dần với số 6, người ta sẽ không còn nhớ về con số 7 xinh đẹp hay con số 5 hoàn hảo nữa.
Bé con, em biết không, những bi kịch đau đớn nhất của thế gian này đa phần đều bắt nguồn từ sự thật rằng con người là thứ sinh vật mong manh yếu đuối, dễ dàng lãng quên và cũng dễ dàng bị lãng quên. Dù em muốn hay không, dù tôi khát khao đến quay quắt nhường nào, dù là kẻ xa lạ hay thân thiết tưởng như tuyệt đối, quên lãng cuối cùng vẫn là lãng quên.
Tôi đương nhiên không có tư cách để phán xét bất kỳ ai, cũng chẳng hiểu rõ ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện để kết tội, nhưng cái cảm giác khó chịu trong lồng ngực này, sự bực bội không hề dấu diếm, những suy nghĩ tồi tệ quẩn quanh trong trí óc… tôi không thể phủ nhận chúng, lại càng không thể gạt bỏ chúng. Tôi hiểu đây chẳng phải tội của bất kỳ ai cả, có chăng chỉ là những tình cờ đầy xui xẻo, nhưng lại cũng vì không thể tìm ra đối tượng để đổ lỗi và oán hận nên lại càng phẫn uất, càng bực tức trong lòng.
Nhưng Nana à, em phải nhớ, nếu một ngày nào đó có một kẻ nói với em những cảm xúc xấu xí kia của hắn là vì yêu thương em mà nên, em tuyệt đối không được tin, tuyệt đối không được. Em phải hiểu rằng yêu thương không bao giờ xấu xí, và bởi em xinh đẹp như thế, nên yêu thương cũng phải thật xinh đẹp để xứng đáng với em. Em phải biết rằng những thứ tồi tệ ấy là của riêng tôi, không liên quan đến bất kỳ ai, và hoàn toàn không liên quan đến em.
Thế nên bé con yêu dấu à, tôi xin lỗi vì không thể yêu em đẹp nhất, xin lỗi vì đã yêu em thật ích kỷ và xấu xí, xin lỗi vì không thể mở lòng mà đón nhận năng lượng tích cực nơi em. Tôi là một kẻ già cỗi xấu xí, với một tình yêu ích kỷ và tồi tệ, đã yêu một em thật xinh đẹp và dịu dàng biết bao. Con người chính là như thế đấy, càng tối tăm lại càng hướng về những gì lấp lánh.
Vậy nên bé con hãy cố gắng lên nhé, hãy mau khỏe và trở lại đi, vì tôi nhớ em nhiều lắm, rất nhiều giữa thế gian quên lãng này. Hứa với em, tôi sẽ không hoài niệm Nana của ngày xưa nữa, sẽ chỉ nhìn thẳng vào em bây giờ thôi. Có xấu xí bao nhiêu, yêu thương tôi dành cho em vẫn là chân thật đấy, bé con yêu dấu của tôi.

26 tuổi, tôi đem một phần nhỏ yêu thương già cỗi của mình đặt vào đứa trẻ này. Em là một cậu bé vô cùng đáng yêu, khi cười lên có cảm giác như ngàn vạn tinh tú chiếu rọi, không rực rỡ chói chang mà lấp lánh dịu dàng đầy tinh khiết. Em là người con trai thứ ba mà tôi dùng "dịu dàng" để miêu tả, và cũng vì thế nên mới dịu dàng đến đau lòng.
Có những khi nhìn ngắm em của hiện tại "gần nhất", tôi bất chợt nhớ về em của không lâu trước đó, hoạt bát hơn rất nhiều, tươi cười hơn rất nhiều (dù vài người hay đùa cợt về kiểu cười đó của em) rồi lại tự hỏi điều gì đã xảy ra chỉ trong vài tháng ngắn ngủi mà khiến đứa trẻ rạng ngời ấy trở nên trầm lắng như bây giờ. Em đi quay show hay Vlive thậm chí còn ít nói hơn cả Jeno lẫn Chenle, trong hầu hết các trò chơi đều chủ động lùi về phía sau và nở nụ cười dịu dàng khiến tim tôi đau nhói ấy. Trưởng thành là điều không thể tránh khỏi, nhưng tôi không hề mong muốn em phải trưởng thành như thế này.
Thế rồi tôi nghĩ về chấn thương của em mà chỉ có thể bất lực trong lòng, nghĩ về việc em đã chịu đựng những cơn đau hành hạ mà luôn tươi cười như thế, hoạt bát như thế suốt thời Rookies. Liệu rằng, dù chỉ trong một khoảnh khắc nhỏ nhoi nào đó, em có mệt mỏi mà muốn buông xuôi ánh sáng của chính mình hay không…
Nana, bé con của tôi. Thế giới này chính là không ngừng tàn nhẫn, không ngừng độc ác mà xoay vần như thế. Khi em phải chịu đựng những cơn đau triền miên dai dẳng trong căn phòng khép cửa, ở ngoài kia, mọi người đã học được cách bước tiếp mà không có em rồi. Và rất nhanh thôi, họ sẽ quên mất rằng những cậu nhóc mộng mơ ngày ấy có một đứa trẻ vô cùng đáng yêu, rất dịu dàng và trầm lắng, luôn tràn đầy năng lượng tích cực là em, và khi đã quen dần với số 6, người ta sẽ không còn nhớ về con số 7 xinh đẹp hay con số 5 hoàn hảo nữa.
Bé con, em biết không, những bi kịch đau đớn nhất của thế gian này đa phần đều bắt nguồn từ sự thật rằng con người là thứ sinh vật mong manh yếu đuối, dễ dàng lãng quên và cũng dễ dàng bị lãng quên. Dù em muốn hay không, dù tôi khát khao đến quay quắt nhường nào, dù là kẻ xa lạ hay thân thiết tưởng như tuyệt đối, quên lãng cuối cùng vẫn là lãng quên.
Tôi đương nhiên không có tư cách để phán xét bất kỳ ai, cũng chẳng hiểu rõ ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện để kết tội, nhưng cái cảm giác khó chịu trong lồng ngực này, sự bực bội không hề dấu diếm, những suy nghĩ tồi tệ quẩn quanh trong trí óc… tôi không thể phủ nhận chúng, lại càng không thể gạt bỏ chúng. Tôi hiểu đây chẳng phải tội của bất kỳ ai cả, có chăng chỉ là những tình cờ đầy xui xẻo, nhưng lại cũng vì không thể tìm ra đối tượng để đổ lỗi và oán hận nên lại càng phẫn uất, càng bực tức trong lòng.
Nhưng Nana à, em phải nhớ, nếu một ngày nào đó có một kẻ nói với em những cảm xúc xấu xí kia của hắn là vì yêu thương em mà nên, em tuyệt đối không được tin, tuyệt đối không được. Em phải hiểu rằng yêu thương không bao giờ xấu xí, và bởi em xinh đẹp như thế, nên yêu thương cũng phải thật xinh đẹp để xứng đáng với em. Em phải biết rằng những thứ tồi tệ ấy là của riêng tôi, không liên quan đến bất kỳ ai, và hoàn toàn không liên quan đến em.
Thế nên bé con yêu dấu à, tôi xin lỗi vì không thể yêu em đẹp nhất, xin lỗi vì đã yêu em thật ích kỷ và xấu xí, xin lỗi vì không thể mở lòng mà đón nhận năng lượng tích cực nơi em. Tôi là một kẻ già cỗi xấu xí, với một tình yêu ích kỷ và tồi tệ, đã yêu một em thật xinh đẹp và dịu dàng biết bao. Con người chính là như thế đấy, càng tối tăm lại càng hướng về những gì lấp lánh.
Vậy nên bé con hãy cố gắng lên nhé, hãy mau khỏe và trở lại đi, vì tôi nhớ em nhiều lắm, rất nhiều giữa thế gian quên lãng này. Hứa với em, tôi sẽ không hoài niệm Nana của ngày xưa nữa, sẽ chỉ nhìn thẳng vào em bây giờ thôi. Có xấu xí bao nhiêu, yêu thương tôi dành cho em vẫn là chân thật đấy, bé con yêu dấu của tôi.
(đồng) Giải nhì HEART MOVING - CUỘC THI VIẾT CẢM NHẬN VỀ SAILOR MOON 2015 do fanpage Sailor Moon Vietnam tổ chức.
( Read more...Collapse )
A/N: Tôi viết bài này có thể nói vừa thừa vừa thiếu thời gian, vì ngay từ khi cuộc thi mới khởi động thì đã lập tức xác định được mình sẽ viết gì, thế nhưng trong suốt 1 tháng cứ vướng bận chuyện này việc kia, tâm trạng thì trồi sụt lên xuống thất thường, viết được một dòng lại xóa đi mười chữ... nếu không nhờ page gia hạn deadline thì bài viết này chắc chắn đã chẳng bao giờ được hoàn thành, ấy thế mà nó cũng chỉ được hoàn thành một cách khá vội vàng và sơ sài, thật lòng mà nói tôi cảm thấy rất thất vọng với chính bản thân mình.
Nếu bảo thâm tâm không có lòng ham hố giải thì đúng là tự phỉ nhổ vào mặt, nhưng tôi cũng biết thân biết phận mà không mơ cao (nhát gan không dám đọc những bài khác sợ hay quá lại tự kỷ). Nói là vậy thôi, trừ bỏ tất cả, đến cuối cùng vẫn chỉ là thứ tình yêu nhỏ bé của bản thân dành cho em, mà phần nữa chắc cũng vì cảm thấy mình đã rất già rồi, muốn ghi lại một chút về tuổi thanh xuân không trở lại để sau này ngoái đầu nhìn còn có thể mỉm cười bởi những cảm xúc từng một thời rạo rực trong lòng gần 20 năm ấy.
( Read more...Collapse )
A/N: Tôi viết bài này có thể nói vừa thừa vừa thiếu thời gian, vì ngay từ khi cuộc thi mới khởi động thì đã lập tức xác định được mình sẽ viết gì, thế nhưng trong suốt 1 tháng cứ vướng bận chuyện này việc kia, tâm trạng thì trồi sụt lên xuống thất thường, viết được một dòng lại xóa đi mười chữ... nếu không nhờ page gia hạn deadline thì bài viết này chắc chắn đã chẳng bao giờ được hoàn thành, ấy thế mà nó cũng chỉ được hoàn thành một cách khá vội vàng và sơ sài, thật lòng mà nói tôi cảm thấy rất thất vọng với chính bản thân mình.
Nếu bảo thâm tâm không có lòng ham hố giải thì đúng là tự phỉ nhổ vào mặt, nhưng tôi cũng biết thân biết phận mà không mơ cao (nhát gan không dám đọc những bài khác sợ hay quá lại tự kỷ). Nói là vậy thôi, trừ bỏ tất cả, đến cuối cùng vẫn chỉ là thứ tình yêu nhỏ bé của bản thân dành cho em, mà phần nữa chắc cũng vì cảm thấy mình đã rất già rồi, muốn ghi lại một chút về tuổi thanh xuân không trở lại để sau này ngoái đầu nhìn còn có thể mỉm cười bởi những cảm xúc từng một thời rạo rực trong lòng gần 20 năm ấy.

Anh sẽ không biết em đã yêu anh từ bao giờ đâu.
Anh khoác lên mình con số 5 yêu thích của em, thế nên trong tất cả tân binh mùa giải năm đó và mãi về sau này, thiên lệch tình cảm em dành cho anh vẫn là lớn nhất.
Em đã thích anh ngay từ lúc đó. Em đã thích anh từ cú sút xa tạo nên bàn thắng đầu tiên. Em đã thích anh từ khi anh chỉ là một chàng trai Đan Mạch 21 tuổi dáng người dong dỏng cao, mái tóc hơi xoăn và khuôn mặt trẻ con đầy tàn nhang. Em đã thích anh từ lúc trên cơ thể anh mới chỉ có 2-3 hình xăm. Em đã thích anh từ những ngày đầu tiên đó, và yêu anh đến mãi mãi sau này. Em yêu anh như em yêu Liverpool, em yêu anh như anh yêu Liverpool, em yêu anh như tất cả chúng ta cùng yêu Liverpool.
Một điều thật khó khăn khi trở thành Liverpudlian có lẽ là lưu luyến. Chúng ta không đơn thuần chỉ là một đội bóng, một câu lạc bộ, hơn tất cả, chúng ta là một gia đình. Và chính vì thế nên chia ly trở thành nỗi đau day dứt khôn nguôi. Em nghĩ, cũng giống như Xabi và Garcia ngày đó, không ai mong muốn một kết thúc như vậy, nhưng cuộc sống luôn quá phức tạp và đầy tổn thương, và chúng ta chỉ còn cách giữ mãi trong tim một tình yêu không bao giờ tàn lụi.
Em không cho rằng đây là níu kéo vô nghĩa, chỉ là anh biết không, trong cuộc đời chúng ta, luôn có những người một khi đã nắm tay thì vĩnh viễn không muốn buông rơi. Anh chính là một người như thế đấy, chú lính chì Đan Mạch à. Anh và tài năng của anh. Anh và chính con người tuyệt vời của anh. Anh và lòng trung thành tuyệt đối của anh.
Và anh giờ đã trở thành người ra đi, còn em vẫn mãi lặng thầm ở đây, nhưng chắc chắn sẽ không ai có thể quên được anh đâu, em chắc chắn đấy. Chắc chắn sẽ không ai có thể quên được cống hiến và tình cảm sâu nặng của anh. Chặng đường dài bất tận của Liverpool, vĩnh viễn không phai mờ dấu giày 8 năm anh đã chinh chiến.
Sau cùng, tất cả chúng ta đều là những câu chuyện cổ tích buồn không bao giờ chạm tới hồi kết, thế nên em sẽ hét lên thật to rằng "Cảm ơn anh!" và "Em yêu anh!", còn lời tạm biệt, xin để nó nằm yên nơi xa xôi có cái kết hạnh phúc mãi mãi về sau ấy.
Năm 2014 tháng 02 ngày 28 giờ 22 phút 42.
Tạm biệt tuổi 22 của tôi.
Tạm biệt tuổi 22 của tôi.
Vì suy cho cùng, việc mà chúng ta đã luôn làm từ khi sinh ra tới tận lúc chết đi vẫn là nuối tiếc.
( Read more...Collapse )
( Read more...Collapse )
Như trong một bộ phim hoặc cuốn tiểu thuyết nào đó, tình đơn phương chỉ đau buồn vì phải chìm trong câm lặng, một khi bày tỏ rồi, dù được hay không, cũng sẽ trở thành ký ức đẹp. Thế nên, trong những giờ phút đau thương, tôi nhớ đến hai đứa trẻ không thể nói ra những lời muốn nói.
Tôi nhớ đến một đứa trẻ, lúc nào cũng lơ lửng như mây, tưởng như vĩnh viễn không thể chạm tới bầu trời. Đứa trẻ ấy rất gần, thật gần làm sao, nhưng lại không thể tới, vì gánh nặng đất nước trên vai.
Tôi nhớ đến một đứa trẻ, hiền lành, bình lặng, trầm lắng, có cái chớp mắt chậm rãi như muốn quét đi u sầu của thời gian. Đứa trẻ ấy thật xa, từ một nơi xa xôi cách trở, nói mà không thể nói, đi mà không thể đi, vì quá nhiều ràng buộc và rào cản.
Hẳn là những đứa trẻ ấy đau lòng lắm.
May mắn hơn một chút, đứa trẻ số 12 đã kịp về. Thật may mắn, đứa trẻ ấy đã được ở đó, bên cạnh, kề sát, để có thể cùng nhau chia sẻ nỗi đau và lời động viên, an ủi. Đứa trẻ mà tôi vẫn luôn tưởng là xa cách nhất ấy, cuối cùng vẫn có thể gần bên, vậy mà hai đứa trẻ số 3 và số 4 kia lại không thể.
Chúng ta có thể rất dễ dàng làm tổn thương một người xa lạ chỉ bằng những lời nói. Bạn trách cứ họ đã không đến, nhưng chính bản thân bạn, người chỉ ngồi sau một màn hình vi tính, đọc những thông tin được mã hóa từ ngàn vạn ký tự số lạnh lẽo vô hồn, liệu có hoàn toàn hiểu được tất cả hay không? Bạn, người chỉ biết phán xét và trách cứ, có bao giờ hiểu cho nỗi đau của những đứa trẻ đáng thương ấy hay không?
Mất mát là một nỗi đau, và câm lặng cũng là một nỗi đau. Cái cảm giác khi những lời muốn nói phải chôn chặt trong lòng, bạn có bao giờ hiểu được không? Cái cảm giác chỉ cần đưa tay ra một chút là chạm tới, nhưng ngăn cách vĩnh viễn là bức tường thủy tinh, bạn có bao giờ hiểu được không?
Kết thúc những giờ phút buồn thương bằng một chuyện đau lòng. Tôi tự hỏi, những đứa trẻ ấy giờ đã cạn nước mắt chưa?
Tôi nhớ đến một đứa trẻ, lúc nào cũng lơ lửng như mây, tưởng như vĩnh viễn không thể chạm tới bầu trời. Đứa trẻ ấy rất gần, thật gần làm sao, nhưng lại không thể tới, vì gánh nặng đất nước trên vai.
Tôi nhớ đến một đứa trẻ, hiền lành, bình lặng, trầm lắng, có cái chớp mắt chậm rãi như muốn quét đi u sầu của thời gian. Đứa trẻ ấy thật xa, từ một nơi xa xôi cách trở, nói mà không thể nói, đi mà không thể đi, vì quá nhiều ràng buộc và rào cản.
Hẳn là những đứa trẻ ấy đau lòng lắm.
May mắn hơn một chút, đứa trẻ số 12 đã kịp về. Thật may mắn, đứa trẻ ấy đã được ở đó, bên cạnh, kề sát, để có thể cùng nhau chia sẻ nỗi đau và lời động viên, an ủi. Đứa trẻ mà tôi vẫn luôn tưởng là xa cách nhất ấy, cuối cùng vẫn có thể gần bên, vậy mà hai đứa trẻ số 3 và số 4 kia lại không thể.
Chúng ta có thể rất dễ dàng làm tổn thương một người xa lạ chỉ bằng những lời nói. Bạn trách cứ họ đã không đến, nhưng chính bản thân bạn, người chỉ ngồi sau một màn hình vi tính, đọc những thông tin được mã hóa từ ngàn vạn ký tự số lạnh lẽo vô hồn, liệu có hoàn toàn hiểu được tất cả hay không? Bạn, người chỉ biết phán xét và trách cứ, có bao giờ hiểu cho nỗi đau của những đứa trẻ đáng thương ấy hay không?
Mất mát là một nỗi đau, và câm lặng cũng là một nỗi đau. Cái cảm giác khi những lời muốn nói phải chôn chặt trong lòng, bạn có bao giờ hiểu được không? Cái cảm giác chỉ cần đưa tay ra một chút là chạm tới, nhưng ngăn cách vĩnh viễn là bức tường thủy tinh, bạn có bao giờ hiểu được không?
Kết thúc những giờ phút buồn thương bằng một chuyện đau lòng. Tôi tự hỏi, những đứa trẻ ấy giờ đã cạn nước mắt chưa?
Thật ra, chúng ta là những người xa lạ, vốn dĩ chỉ là những sinh mạng nhỏ bé đơn độc chẳng có gì chung ngoại trừ thứ tình cảm vô hình, sâu đậm mà xa cách này.
Thật ra, chúng ta chỉ là những người vô duyên vô phận, muôn nẻo đường đời vĩnh viễn không thể chạm mặt nhau, ngay cả lời yêu thương đơn giản nhất cũng không thể nghe được, chỉ có nụ cười đã từng rạng rỡ, và những giọt nước mắt mãi mãi đắng cay nằm lại trong khung cảnh quá khứ đã phai nhạt.
Thật ra, tôi không hề quen biết họ, những người vừa ra đi đột ngột và ngỡ ngàng như thể một lời nói đùa. Thật ra, tôi không quen biết anh, người con trai tôi ngàn vạn lần dùng nước mắt để yêu. Thật ra, tôi chỉ nhìn thấy chiếc mặt nạ anh đeo lên mình qua những màn hình điện tử lạnh lẽo vô cảm.
Thật ra, tôi là một đứa con gái thậm chí còn lạnh lẽo vô cảm hơn cả những màn hình điện tử ấy. Thật ra, tôi không phải là người sẽ vì một ai khác ngoài chính bản thân mình mà rơi lệ.
Anh, người con trai tháng 7, sinh ra trong tiếng khóc của đất trời, người con trai Thiên đường đã lỡ đánh rơi...
Tôi, không vì một ai khác, không vì chính bản thân mình, hoàn toàn chỉ vì anh, đang khóc.
Kẻ máu lạnh vô cảm là tôi, hoàn toàn chỉ vì anh mà khóc.
Bởi vì anh vừa mất đi người ông và người bà đáng kính mà anh từng rất thân thiết. Bởi vì anh vừa mất đi người cha cho dù mối quan hệ không hoàn toàn tốt đẹp nhưng vẫn là người cha đáng kính của mình.
Anh có đang khóc không? Hay toàn bộ nước mắt đời mình đã cạn hết?
Anh có đang buồn không? Hay đã quá đau lòng đến nỗi không thể buồn thêm được nữa?
Anh có tan vỡ không? Hay đã vỡ vụn đến nỗi không còn gì để tan vỡ nữa?
Giá mà tôi có đủ tư cách để nói với anh một câu "Hãy mạnh mẽ lên!" Nhưng phải nói thế nào đây khi mà chính bản thân tôi, một kẻ ngoài lề, lại đang khóc và đau đớn? Làm sao tôi có thể bảo anh hãy đứng vững và kiên cường, trong khi chính bản thân mình đã sớm gục ngã trong vô vọng?
Thế nên, anh, người con trai tôi yêu, người sinh ra đã mang toàn bộ buồn đau cả thế gian này giấu vào trong lòng... yếu đuối cũng được, tan nát cũng được, vụn vỡ cũng được, gục ngã cũng được... anh không cần phải mạnh mẽ, anh không cần phải kiên cường, anh không cần phải chống đỡ cả thế giới này...
Bởi vì cho dù trời sập xuống, cũng sẽ có tôi, và rất nhiều người khác ở đây, hoàn toàn chỉ vì anh mà kiên cường đứng vững. Bởi vì cho dù anh gục ngã, sẽ luôn có, ít nhất, 12 người con trai khác, ở bên cạnh đỡ anh dậy.
Từ Trái Đất với tất cả yêu thương, gửi đến anh, người con trai phải gánh chịu nỗi đau quá lớn...
Thật ra, chúng ta chỉ là những người vô duyên vô phận, muôn nẻo đường đời vĩnh viễn không thể chạm mặt nhau, ngay cả lời yêu thương đơn giản nhất cũng không thể nghe được, chỉ có nụ cười đã từng rạng rỡ, và những giọt nước mắt mãi mãi đắng cay nằm lại trong khung cảnh quá khứ đã phai nhạt.
Thật ra, tôi không hề quen biết họ, những người vừa ra đi đột ngột và ngỡ ngàng như thể một lời nói đùa. Thật ra, tôi không quen biết anh, người con trai tôi ngàn vạn lần dùng nước mắt để yêu. Thật ra, tôi chỉ nhìn thấy chiếc mặt nạ anh đeo lên mình qua những màn hình điện tử lạnh lẽo vô cảm.
Thật ra, tôi là một đứa con gái thậm chí còn lạnh lẽo vô cảm hơn cả những màn hình điện tử ấy. Thật ra, tôi không phải là người sẽ vì một ai khác ngoài chính bản thân mình mà rơi lệ.
Anh, người con trai tháng 7, sinh ra trong tiếng khóc của đất trời, người con trai Thiên đường đã lỡ đánh rơi...
Tôi, không vì một ai khác, không vì chính bản thân mình, hoàn toàn chỉ vì anh, đang khóc.
Kẻ máu lạnh vô cảm là tôi, hoàn toàn chỉ vì anh mà khóc.
Bởi vì anh vừa mất đi người ông và người bà đáng kính mà anh từng rất thân thiết. Bởi vì anh vừa mất đi người cha cho dù mối quan hệ không hoàn toàn tốt đẹp nhưng vẫn là người cha đáng kính của mình.
Anh có đang khóc không? Hay toàn bộ nước mắt đời mình đã cạn hết?
Anh có đang buồn không? Hay đã quá đau lòng đến nỗi không thể buồn thêm được nữa?
Anh có tan vỡ không? Hay đã vỡ vụn đến nỗi không còn gì để tan vỡ nữa?
Giá mà tôi có đủ tư cách để nói với anh một câu "Hãy mạnh mẽ lên!" Nhưng phải nói thế nào đây khi mà chính bản thân tôi, một kẻ ngoài lề, lại đang khóc và đau đớn? Làm sao tôi có thể bảo anh hãy đứng vững và kiên cường, trong khi chính bản thân mình đã sớm gục ngã trong vô vọng?
Thế nên, anh, người con trai tôi yêu, người sinh ra đã mang toàn bộ buồn đau cả thế gian này giấu vào trong lòng... yếu đuối cũng được, tan nát cũng được, vụn vỡ cũng được, gục ngã cũng được... anh không cần phải mạnh mẽ, anh không cần phải kiên cường, anh không cần phải chống đỡ cả thế giới này...
Bởi vì cho dù trời sập xuống, cũng sẽ có tôi, và rất nhiều người khác ở đây, hoàn toàn chỉ vì anh mà kiên cường đứng vững. Bởi vì cho dù anh gục ngã, sẽ luôn có, ít nhất, 12 người con trai khác, ở bên cạnh đỡ anh dậy.
Từ Trái Đất với tất cả yêu thương, gửi đến anh, người con trai phải gánh chịu nỗi đau quá lớn...
Chỉ chút nữa thôi, sẽ bước sang năm mới.
Sau đó một tháng, sẽ là Tết.
Tiếp theo một tháng nữa, sẽ là sinh nhật.
Có thể là vì thời gian trôi đi quá nhanh, hoặc do lòng người quá phẳng lặng, nên cái thời khắc chuyển giao không còn ý nghĩa và quý giá như những ngày xưa nữa. Bạn có bao giờ buồn vì điều hiển nhiên đó không?
Chỉ 2 tháng nữa, tôi sẽ sống trọn 22 năm cuộc đời mình. Thế nhưng ngoảnh đầu nhìn lại, rốt cuộc có thấy được điều gì?
Tôi vẫn là một đứa trẻ vô nghĩa, sống một cuộc sống vô nghĩa, mơ về những thứ vô nghĩa, đánh rơi tất cả những điều vô nghĩa, nuối tiếc một quá khứ vô nghĩa, ảo tưởng một tương lai vô nghĩa, bỏ rơi cái hiện tại vô nghĩa này. Bản thân cuộc sống này vốn đã vô nghĩa rồi.
Thật ra, đó cũng là một điều may mắn. Ở cái tuổi không quá già cỗi này, tôi đã phạm phải gần hết sai lầm của một đời người, vấp ngã đủ nhiều để biết có những lần đau đến không thể gượng dậy, nhận ra được có những bóng hình không thể nào quên, có những con người không thể ghét bỏ, Và cũng chính vì thế, có những con người không thể yêu thương.
Bản thân mình đang chơi vơi trong một khoảng trống, với không tới thứ gì, chạm không đến điều gì, mông lung, vô định. Tôi tự hỏi đến bao giờ mới có thể đứng lại.
Nhưng rồi lại nghĩ, liệu điều đó có quan trọng đến thế không? Con người vô nghĩa này liệu có giá trị gì không? Dù biến mất hay xuất hiện, liệu rằng có ai nhận ra hay không?
Thật ra, gần 22 năm nay, tôi đã làm được gì chứ? Ý nghĩa của tôi là gì chứ?
Sau đó một tháng, sẽ là Tết.
Tiếp theo một tháng nữa, sẽ là sinh nhật.
Có thể là vì thời gian trôi đi quá nhanh, hoặc do lòng người quá phẳng lặng, nên cái thời khắc chuyển giao không còn ý nghĩa và quý giá như những ngày xưa nữa. Bạn có bao giờ buồn vì điều hiển nhiên đó không?
Chỉ 2 tháng nữa, tôi sẽ sống trọn 22 năm cuộc đời mình. Thế nhưng ngoảnh đầu nhìn lại, rốt cuộc có thấy được điều gì?
Tôi vẫn là một đứa trẻ vô nghĩa, sống một cuộc sống vô nghĩa, mơ về những thứ vô nghĩa, đánh rơi tất cả những điều vô nghĩa, nuối tiếc một quá khứ vô nghĩa, ảo tưởng một tương lai vô nghĩa, bỏ rơi cái hiện tại vô nghĩa này. Bản thân cuộc sống này vốn đã vô nghĩa rồi.
Thật ra, đó cũng là một điều may mắn. Ở cái tuổi không quá già cỗi này, tôi đã phạm phải gần hết sai lầm của một đời người, vấp ngã đủ nhiều để biết có những lần đau đến không thể gượng dậy, nhận ra được có những bóng hình không thể nào quên, có những con người không thể ghét bỏ, Và cũng chính vì thế, có những con người không thể yêu thương.
Bản thân mình đang chơi vơi trong một khoảng trống, với không tới thứ gì, chạm không đến điều gì, mông lung, vô định. Tôi tự hỏi đến bao giờ mới có thể đứng lại.
Nhưng rồi lại nghĩ, liệu điều đó có quan trọng đến thế không? Con người vô nghĩa này liệu có giá trị gì không? Dù biến mất hay xuất hiện, liệu rằng có ai nhận ra hay không?
Thật ra, gần 22 năm nay, tôi đã làm được gì chứ? Ý nghĩa của tôi là gì chứ?
Thẳng thắn mà nói thì MAMA năm nay tôi không hóng hớt, cũng không theo dõi phút nào cả >"< chỉ canh giờ chờ cho hết rồi đi xem danh sách nhận giải thôi, nên là không thể nói chi tiết cái gì hết được ;;_____;; Với lại quan trọng nữa là cả DB lẫn Super Junior (SJ) đều không có nên cũng quay đít đi thẳng :v Tuy nhiên, sau một ngày hóng hớt đủ các kiểu trên face thì chẳng hiểu sao mà tôi thấy buồn cười lắm ấy. Thật luôn, buồn cười muốn té ghế ấy :v
( Read more...Collapse )
( Read more...Collapse )
Một tin thật sự rất rất đáng mừng!! Tôi đã nhận được bản gốc tiếng Nhật của 2 fanfic "The Dream of Sleeping Beauty" và "Drowning the Hero in Love" từ bạn Kairaita đáng yêu dễ thương cu chèo. Điều này đồng nghĩa với việc tôi sẽ dịch 2 fanfic này trực tiếp từ tiếng Nhật mà không phải qua thứ ngôn ngữ bắc cầu nào hết (sau khi đọc qua thì cũng phát hiện được vài lỗi Eng trans của bạn ấy *cười*).
Đầu tiên, tôi sẽ dịch lại 4 chap đầu của "The Dream of Sleeping Beauty" với tên gốc là "茨姫のみた夢" và các bạn sẽ thấy nhiều chỉnh sửa khác biệt. Tôi sẽ cố gắng mang đến sản phẩm hoàn thiện nhất *cố gắng*
Tiếp theo, các chap còn lại của "The Dream of Sleeping Beauty" sẽ được dịch trực tiếp từ tiếng Nhật :D dù điều đó đồng nghĩa với việc đi tong công sức mấy tháng trời của tôi TToTT
Và cuối cùng, "Drowning the Hero in Love" đang trong quá trình dịch sẽ sớm được ra mắt mọi người, cùng đón chờ em ấy nào (em ấy thật sự hay lắm đó *cười*)
Đầu tiên, tôi sẽ dịch lại 4 chap đầu của "The Dream of Sleeping Beauty" với tên gốc là "茨姫のみた夢" và các bạn sẽ thấy nhiều chỉnh sửa khác biệt. Tôi sẽ cố gắng mang đến sản phẩm hoàn thiện nhất *cố gắng*
Tiếp theo, các chap còn lại của "The Dream of Sleeping Beauty" sẽ được dịch trực tiếp từ tiếng Nhật :D dù điều đó đồng nghĩa với việc đi tong công sức mấy tháng trời của tôi TToTT
Và cuối cùng, "Drowning the Hero in Love" đang trong quá trình dịch sẽ sớm được ra mắt mọi người, cùng đón chờ em ấy nào (em ấy thật sự hay lắm đó *cười*)

Comments
Việt Nam mà sang Hàn là đồ hot siêu cấp đấy ;)) gái Việt xinh hơn đứt gái Hàn mà :P giờ Xú Chù không giật được Daesang thì chả còn ai dám giật cả, phải mời HKT sang đó…
Cùi bắp ấy có khi nào minh chứng cho sự bá đạo của bắp Việt Nam không nhở? =))) đem cho đứa nào thì…
Cái này chiếu hàng tuần, hôm ss xem là đúng ngày giờ post entry này, 130112 :) chả biết còn chiếu lại nữa không, mà chắc là không rồi =))
Nhắc đến vụ giải rút thì các cháu nó…