Vài năm gần đây kệ sách chữ Việt trong thư viện Fairfax chẳng những không có sách mới mà còn thưa đi rất nhiều. Còn sách nào chưa đọc thì mượn đọc cho đỡ nhớ tiếng Việt. Vừa đọc xong quyển Trái tim đàn bà của Nguyễn Quỳnh Hương đã phát hành vào năm 2015. Những bài tản văn ngắn và rất ngắn, tựa nhưng những bài blog posts. Trong 35 bài, “Đi đường thật chậm” khiến tôi nhớ nhất. Tôi trích lại một đoạn:
Hôm nay mẹ đánh rơi chìa khóa xe lúc lên lớp đón con. Đành phải gửi xe lại trường mầm non, đang định vẫy taxi thì con gái níu gấu áo: “Mẹ, con muốn đi bộ về nhà, con muốn được đi thật chậm với mẹ!”. Trời vừa tạnh mưa, đường đã kịp khô nhưng không khí vẫn còn tươi mát, ừ thì bọn mình đi bộ, nếu mỏi chân sẽ bắt taxi sau vậy. Ngay cạnh trường mầm non có cái chợ cóc họp bên mé vườn hoa nhỏ, hai mẹ con mua luôn thức ăn cho bữa tối. Tiện, người mẹ chỉ cho con phân biệt các loại rau, ôn lại tên của các loại trái cây nhìn thấy trên sạp, và hoa hồng nhung khác hoa hồng thơm, cẩm chướng khác hoa păng-xê như thế nào. Con gái xin mang túi rau giúp mẹ, ba lô của ai người nấy đeo, mỗi người còn một bàn tay rảnh – dùng để nắm tay nhau.
Qua ngã tư, chờ đèn tín hiệu sang đường, con gái chỉ: “Mẹ, cầu vồng!”. Trên vòm trời xanh sẫm của buổi chiều chạng vạng, cầu vồng như một nửa vòng tròn khổng lồ rực rỡ mọc ra từ nóc của hai tòa cao ốc phía xa. Sao lâu lắm mình không gặp cầu vồng nhỉ? Người mẹ tự nhủ. Chị kinh ngạc nhận ra dường như mình đã quên về sự tồn tại của cầu vồng và vẻ đẹp thanh khiết sau cơn mưa.
Cuộc sống bây giờ lúc nào cũng vội vã, bài này nhắc nhở chúng ta sống chậm lại. Những bài tản văn của Nguyễn Quỳnh Hương có những triết lý mộc mạc, như một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng trong đời sống.