Nghe vợ nói từ 75 tuổi trở lên được đi trượt tuyết miễn phí. Tôi tham khảo thử quả nhiên vợ nói không sai. Chỉ chưa biết lúc 75 tuổi có còn đi đứng được không huống chi là trượt tuyết. Thay vì đợi đến 75 tuổi để được trượt miễn phí, tại sao không trượt miễn phí bây giờ? Vì thế mà tôi quyết định làm huấn luyện viên cho Vail Resorts.
Khi đã trở thành công nhân cho Vail, lợi ích lớn nhất là không chỉ cho mình mà cho cả gia đình được đi trượt miễn phí vòng quanh nước Mỹ và một vài nơi trên thế giới. Mỗi một mùa đông tiết kiệm hơn $5,000 tiền vé cho cả gia đình. Dĩ nhiên để được lợi nhuận đó tôi phải đi làm hai ngày cuối tuần trong ba tháng mùa đông. Nói đi làm thôi chứ dạy chỉ có vài tiếng thôi còn bao nhiêu là chơi cả. Thường thì mỗi thứ Bảy, tôi đưa cả gia đình đi trượt cả ngày. Tụi nhỏ cũng mê lắm. Đứa nào muốn đi thêm ngày Chủ Nhật cũng được. Chỉ có mỗi vợ than mệt thôi.
Lợi ích thứ nhì là được làm chung với những chuyên gia trượt tuyết nên học hỏi cặn kẽ mà không phải trả đồng nào. Lúc nào họ cũng động viên mình tiến triển hơn. Họ chỉ dẫn mình rất tận tình vì mình trượt giỏi thì dạy khách cũng giỏi hơn. Dĩ nhiên là tùy theo mình có chịu khó rèn luyện hay không. Tôi thì lúc nào cũng đi làm thật sớm để có cơ hội học hỏi cả ski lẫn snowboard. Tuy nhiên tôi vẫn có hướng đi và mục tiêu riêng của mình.
Lợi ích thứ ba là mở rộng thêm network cho mình. Trước khi làm cho Vail, tôi chỉ hoạt động trong cộng đồng thiết kế và cộng đồng luật, tuy tôi chưa bao giờ học hành hay có liên quan gì với luật pháp. Còn Vail thì khác, không chỉ sinh hoạt với những huấn luyện viên ở Whitetail, mà còn các đồng nghiệp trong những resorts khác trên cả nước Mỹ. Phần đông chúng tôi làm vì đam mê trượt tuyết chứ không vì sinh nhai nên chúng tôi gắn bó và giúp đỡ nhau. Có mấy lần tôi cần mướn dụng cụ như ski, giày, hay mũ bảo hiểm, họ đưa tôi mượn ngay và rất là niềm nở.
Công việc chính của tôi là dạy snowboard cho khách nhưng thỉnh thoảng cũng dạy ski nếu thiếu huấn luyện viên. Đi dạy cũng có cái vui. Trách nhiệm của tôi là phục vụ cho khách được một trải nghiệm cả đời. Không những khách hài lòng mà còn muốn trở lại học thêm. Khác với học ski, học snowboard không hề dễ dàng. Bảo đảm không té là không biết trượt snowboard. Lúc tôi mới học cũng rất là vất vả. Té đến mức phải lết về. Chưa kể sưng ngón tay cái, trẹo cổ chân, và lăn lộn từ trên đỉnh cao xuống. Lần đầu tập khó nên bỏ. Không thèm chơi snowboard nữa chỉ chơi ski thôi. Nhưng với tinh thần “không bao giờ bỏ cuộc”, tôi trở lại tập tiếp. Vài tháng sau cũng phải trượt được. Rút từ những trải nghiệm khó khăn của chính mình, tôi chỉ dẫn khách học cách trượt an toàn và ít té hơn. Dĩ nhiên tôi cũng đã được huấn luyện cách dạy theo trường lớp.
Giờ là tháng chín rồi. Chỉ còn hai hoặc ba tháng nữa thôi là tôi sẽ bước vào năm thứ ba của nghề tay trái. Nghề tay phải nuôi sống gia đình còn nghề tay trái nuôi đam mê cho chính mình và luôn cả gia đình. Điều này cho thấy khi ta có kỹ năng, ta không sợ đói. Thiết kế là một kỹ năng. Trượt tuyết là một kỹ năng. Tôi thường nhắc nhở các con, kỹ năng là vốn liếng cha mẹ trao cho tụi nó. Dù học bơi, học đàn dương cầm, học vẽ, hay học trượt tuyết, những kỹ năng đó sẽ nuôi sống được nó. Tại sao chúng nó không nắm lấy những cơ hội đó mà tập luyện để phát huy kỹ năng của mình? Không cần chúng nó phải vô địch thiên hạ, chỉ cần tụi nó chịu khó tập luyện là đủ rồi.