Cô, Cậu và Cái Mũ Hàn
[Trong một xưởng hàn nhỏ. Ở giữa phòng có một bàn thao tác, trên đó là một khung cầu nhỏ bằng thép. Trên giá cạnh bàn treo một mũ hàn và một mỏ hàn. Máy mài đã tắt, nhưng quạt hút bụi vẫn chạy ầm ầm. Bảo mặc áo bảo hộ rộng, đội mũ, đeo kính và khẩu trang lọc bụi, nên giọng nói nghẹt qua lớp khẩu trang. An bước vào, cũng mặc áo bảo hộ đơn giản, kính bảo hộ treo ở cổ, tay cầm hộp dụng cụ và một tập giấy.]
An: Xin lỗi, đây là lớp hàn nhập môn đúng không?
Bảo: Đúng. Tên. Ký bên kia. Kính lên mắt trước khi vào khu bàn thao tác.
An: Tôi không phải học viên. Tôi là An, trợ giảng mới.
Bảo: Trợ giảng thì càng phải đứng ngoài vạch an toàn đã.
An: Vâng. Còn ông bạn phụ trách phần này à?
Bảo: “Ông bạn”?
An: Ờ... áo bảo hộ, mũ, kính, khẩu trang, lại đang cúi bên bàn hàn. Tôi đoán hơi nhanh.
Bảo: Quy tắc an toàn số không: đừng đoán giới tính qua đồ bảo hộ.
An: Vậy thầy hướng dẫn chưa tới à?
[Bảo đặt bàn chải thép xuống khay, bước ra ngoài vạch vàng cạnh bàn đăng ký. Kính bảo hộ vẫn trên mắt; Bảo chỉ kéo khẩu trang xuống.]
Bảo: Thầy thì không. Cô thì đang đứng đây.
An: ...Cô?
Bảo: Trong lớp thì cô Bảo. Ngoài lớp thì Bảo. Còn “ông bạn” thì để tôi xem xét.
An: Em xin lỗi cô giáo.
Bảo: Khoan. Anh là trợ giảng, không phải học viên. Đừng xin lỗi như vừa trượt bài an toàn.
An: Vậy tôi xin lỗi chị?
Bảo: Chưa biết. Nhưng nếu anh là trợ giảng của tôi thì trong xưởng gọi ngắn gọn là sếp cũng được.
An: Vâng, sếp. Tôi đang mất địa vị rất nhanh.
An: Vậy cái khung cầu kia là bài tập đầu tiên à?
Bảo: Không. Bài đầu tiên là không tự đốt mình. Cái kia là giáo cụ trực quan.
An: Trông giống cầu tre môn thủ công hồi tiểu học.
Bảo: Tiểu học Nguyễn Du?
An: ...Sao biết?
Bảo: Lớp Ba. Cả lớp làm cầu bằng que tre. Có một cái mái giấy màu xanh.
An: Cái đẹp nhất lớp.
Bảo: Của tôi.
An: ...
Bảo: Rồi đến giờ uống sữa. Hộp sữa đậu nành của tôi để cạnh cầu. Có một người chạy qua, cầm lọ hồ dán, miệng thì nói “để tớ giúp.”
An: Tay tớ quệt vào hộp sữa.
Bảo: Cầu chết đuối. Sữa cũng chết theo.
An: Bảo cầu tre?
Bảo: An sữa đậu nành?
An: Tớ xin lỗi cậu. Muộn hơi lâu.
Bảo: Mười mấy năm không phải “hơi.”
An: Tớ không cố ý.
Bảo: Tao nhớ. Mày tưởng tao quên à?
An: Ồ. Đã tới tao-mày rồi à?
Bảo: Xin lỗi. Tớ không nên dùng tao-mày trong môi trường giáo dục.
An: Tôi cũng xin lỗi vì “ông bạn.”
Bảo: Ghi vào bảng lỗi: một, đoán giới tính qua áo bảo hộ; hai, chê giáo cụ trực quan; ba, nợ tôi một cây cầu và một hộp sữa đậu nành.
An: Tôi mới vào lớp năm phút.
Bảo: Vậy là tiến độ tốt.
[Hai điện thoại rung gần như cùng lúc.]
An: Bố tôi nhắn.
Bảo: Mẹ tôi cũng nhắn.
An: “Bố với cô Mai mới cưới. Tối nay nhớ qua ăn cơm. Gặp con gái cô ấy, Bảo. Con bé chắc trạc tuổi con.”
Bảo: “Mẹ với chú Dũng mới cưới. Tối nay về sớm. Gặp con trai chú ấy, An. Cậu ấy cũng thích hàn.”
An: “Cậu ấy cũng thích hàn”?
Bảo: Chú Dũng là bố anh?
An: Cô Mai là mẹ Bảo?
Bảo: Vậy bố anh mới cưới mẹ tôi.
An: Và chúng ta phát hiện chuyện này trong xưởng hàn.
Bảo: Khoan. “Con bé”?
An: Nguyên văn của bố tôi. Anh không gọi cô giáo-sếp là con bé.
Bảo: Tốt. Vậy ở nhà gọi nhau thế nào?
An: Tôi sinh tháng Năm.
Bảo: Em tháng Bảy.
An: Vậy anh là anh.
Bảo: Về tuổi thì anh là anh. Về xưởng thì em là sếp.
An: Vậy anh nên phản đối bằng vai anh trai, hay nhận lệnh bằng vai trợ giảng?
Bảo: Nhận lệnh trước. Phản đối để sau.
[Hai người vừa nhìn nhau thì điện thoại của An lại rung: một tin nhắn từ “Bà nội”.]
An: Bà nội tôi nhắn.
Bảo: Có nên sợ không?
An: “Không chỉ vì bố con cưới cô Mai đâu. Bên nội nhà mình cũng có họ với ba của Bảo: ba của Bảo là em út của ông nội con. Bảo là cô họ của con. Đừng hỗn.”
Bảo: Tôi vừa từ em gái kế lên cô họ trong một tin nhắn.
An: Vâng, cô.
Bảo: Cùng một chữ với cô giáo. Tiện thật.
An: Không tiện cho cháu.
Bảo: Khoan. Đừng xin lỗi nhanh quá. Điện thoại tôi cũng vừa rung.
[Điện thoại của Bảo rung: một tin nhắn từ “Bà ngoại”.]
Bảo: Bà ngoại tôi nhắn.
An: Tôi cần ngồi xuống không?
Bảo: Trong xưởng không ai ngồi cạnh bình khí.
An: Vậy đọc đi.
Bảo: “Không chỉ vì mẹ con cưới chú Dũng đâu. Bên ngoại nhà mình cũng có họ với mẹ của An: mẹ của An là em họ xa bên ngoại của ông ngoại con. An là cậu họ của con. Đừng hỗn.”
An: Tôi vừa từ trợ giảng lên cậu họ. Ít nhất hôm nay cũng có thăng chức.
Bảo: Vậy trong xưởng cháu là sếp của cậu?
An: Câu đó làm anh muốn đội lại mũ hàn.
Bảo: Vậy từ giờ em gọi anh là cậu?
An: Cậu kiểu lớp Ba hay cậu họ?
Bảo: Cả hai. Cậu đang bị quản chế.
An: Đừng mở thêm nhánh pháp lý nữa.
Bảo: Hai bà cùng nhắn “đừng hỗn.”
An: Vì hai bà biết chúng ta.
Bảo: Nhắc trước, quý trợ giảng: “hai bà” không cho phép tự ý thêm bà thứ ba.
An: Ghi nhận. Không tự ý thêm bà.
An: Khoan. Tôi đề nghị lập biên bản xưng hô.
Bảo: Biên bản gì?
An: Trong xưởng: cô thắng. Ở nhà: anh hơn tuổi, nhưng em thắng bằng quyền em út. Bên nội anh: cô thắng. Bên ngoại em: cậu thắng.
Bảo: Anh muốn dán sơ đồ gia phả cạnh bảng an toàn lao động?
An: Có. Mục một: không nhìn thẳng vào tia hàn. Mục hai: không gọi nhầm cô giáo là ông bạn. Mục ba: không cãi hai bà cùng lúc.
Bảo: Khá hơn rồi. Có bản năng sinh tồn.
An: Vậy tóm tắt nhé: em là sếp của anh, cô của cháu, cháu của cậu, và nạn nhân cầu tre của tớ.
Bảo: Đúng.
An: Còn anh là trợ giảng của cô, anh của em, cậu của cháu, và bị cáo trong vụ sữa đậu nành.
Bảo: Rất đúng.
An: Tức là mỗi lần anh có quyền, em tìm được một nhánh khác để tịch thu.
Bảo: Cuối cùng anh hiểu bài.
An: Nhân tiện: anh xin lỗi riêng vụ “ông bạn.” Anh rút vĩnh viễn.
Bảo: Muộn rồi. Đã vào bảng lỗi.
An: Tôi xin lỗi Bảo vì không nhận ra Bảo lớp Ba, vì làm đổ sữa đậu nành, và vì chưa biết phải chào Bảo theo nhánh nào.
Bảo: Bảo xin lỗi An vì tưởng An là học viên, vì gọi An là An sữa đậu nành trước giờ học, vì dùng tao-mày trong môi trường giáo dục, và vì sắp bắt An đẩy xe bình khí.
An: “Sắp”?
Bảo: Ừ. Sếp phân công.
[Bảo đưa cho An một đôi găng tay dày.]
An: Gia phả này nặng thật.
Bảo: Đó là bình khí. Dùng xe đẩy, đừng khiêng.
An: Anh biết. Anh đang nói cả hai.
Bảo: Đi đi, cậu.
An: Dạ, cô.
Bảo: Chào mừng anh trở lại lớp Ba. Lần này có mỏ hàn.