Goodbye Professor Bill Wine

One of the enlightening courses I took at La Salle University was film criticism, taught by Professor Bill Wine who was also a film critic. Each week, we spent the entire class time watching a film and another class time discussing the film.

Even though my English was limited and I knew nothing about film criticism, I enjoyed Professor Wine’s perspectives. Some of the films we watched that stood out to me including Citizen Kane, The Piano, and The Crying Game. He broadened my horizon on the art of motion picture. I didn’t participate during class discussions at all and he never called me out.

We had to write a paper on a film and I wrote about Stanley Tong’s Rumble in the Bronx. Any film starring Jackie Chan was intended for entertaining purpose. My piece was pretty bad. I didn’t know how to write a critical-thinking essay.

Even after 25 years, I have not forgotten about the class and Professor Wine. I just learned that he had passed away on June 14, 2026 at age 81. All the memories are rushing back. Thank you for the wonderful course. Rest in peace, Professor Wine.

Vĩnh biệt Dì Ba

Hay tin Dì 3 ra đi, tôi ngậm ngùi thương xót. Tuy xa quê hương gần 40 năm, tôi vẫn nhớ và luôn quý mến người dì hàng xóm dễ thương. Dì đã để lại trong tôi bao nhiêu kí ức đẹp của tuổi thơ.

Ngày xưa mỗi buổi tối cúp điện, đám nhóc trong xóm ở lứa tuổi tôi xúm lại ngồi xung quanh trước cửa nhà dì để được nghe dì kể chuyện. Với giọng nói nhỏ nhẹ và các diễn tả đầy chi tiết, dì kể chuyện ma rất hấp dẫn. Không đứa nào chịu về hay dám về vì sợ ma.

Thỉnh thoảng mẹ tôi bận công việc đi xa. Tôi chỉ lang thang hết nhà hàng xóm này đến nhà hàng xóm nọ. Đến tối mẹ vẫn chưa về, tôi đói meo. Dì thấy tôi đói nên bới cho tôi tô cơm nóng hổi. Ngày xưa tình hàng xóm thân thiện. Nhà Dì Ba thì kế bên còn nhà Dì Sáu bán cháo thì đối diện. Cả hai dì luôn trông nom tôi mỗi khi nhà tôi khóa cửa. Nghĩ lại cũng lạ. Mỗi lần đi xa, mẹ tôi khóa cửa nhà để khỏi bị trộm cắp. Còn thằng con bốn năm tuổi thì thải ra đường mà không sợ mất. Tôi nghĩ mẹ cũng đã nhờ hai dì để ý đến tôi trước khi mẹ đi công việc.

Một lần Dì 3 dắt tôi ra chợ đi dạo vòng quanh những sạp bán quần áo. Dì cầm chiếc áo thun đưa lên người tôi. Thấy chắc vừa nên dì vội vàng trả tiền mà không trả giá. Chiếc áo có chữ “SUN” tôi đã bận khi gia đình tôi và gia đình dì chụp chung tấm hình.

Khi đến xứ lạ quê người, tôi vẫn giữ mãi những kỉ niệm đẹp của quê nhà. Những lúc về lại Mỹ Tho, tôi đều đến thăm dì và gia đình. Ngày xưa tôi chơi rất thân với Anh Bình, Tắc, và Mí. Lần cuối tôi gặp dì là năm 2017. Mới đó mà đã gần chục năm rồi.

Thời gian trôi qua nhanh quá. Thế hệ của cha mẹ và dì lần lượt ra đi. Xin cầu nguyện cho Dì 3 được yên nghỉ bình an.

Vĩnh biệt Công Thành

Lúc mới qua Mỹ, tôi rất ngưỡng mộ anh Công Thành. Chẳng những anh hát cũng khá và nói chuyện duyên dáng, mà anh có một người đẹp tóc vàng luôn sát cánh bên anh. Chị Lyn không chỉ đẹp mà còn hát tiếng Việt. Lúc mới đặc chân trên đất Mỹ, tôi cũng ao ước được một cô bạn gái tóc vàng. Tuy sau này tôi thích bạn đời mình là người Việt, tôi vẫn khâm phục anh. Nghe tin anh qua đời, tôi cũng bùi ngùi cho dù tôi chưa bao giờ gặp anh và anh cũng chẳng biết tôi là ai. Dù sao đi nữa tôi cũng cầu mong cho anh được yên giấc.

Goodbye David Nguyễn

I was shocked and disheartened to hear about the passing of David Nguyễn who lost his battle against cancer. He was so young.

I didn’t know David personally and we never met. Nevertheless, we connected through music. He wrote me this message on January 15, 2012:

Hey Donny,

I’ve been following your blog for many years now. Finally was able to connect to you through facebook. I usually post on your blog as Viet, and I sent you Y Phuong’s first album a long while ago. 😊

I remembered reading his comments on Vietnamese music on this blog and continued to follow him on Facebook. He was such a sweet guy and a loving husband. My heart goes out to his family.

Rest in peace, David.

Vĩnh biệt Cậu Khương

Nghe tin Cậu Khương ra đi, lòng như thắt lại. Dường như tôi chỉ gặp cậu, mợ, và các chị chỉ một lần trong dịp đại gia đình họp mặt duy nhất cách đây khoảng 30 năm ở Texas. Tuy nhiên, ký ức về những ngày đó tôi không bao giờ quên.

Tôi ngưỡng mộ cậu là một người chồng và người cha gương mẫu. Tuy cuộc sống ở xứ lạ quê người khó khăn lúc ban đầu, cậu mợ đã nuôi nấng và dạy dỗ các chị nên người và thành công.

Sau này nhờ Facebook, tôi được chứng kiến cuộc sống của cậu vui vẻ và hạnh phúc bên vợ, con, và đàn cháu. Đời người làm chồng, làm cha, và làm ông, cậu đã sống hết lòng cho gia đình.

Giờ cậu đã nằm xuống. Cháu cầu nguyện cho linh hồn của cậu được yên nghỉ trong bình an. Vĩnh biệt cậu.

Vĩnh biệt Kiều Nga

Nữ ca sĩ Kiều Nga qua đời ngày 13, tháng 7, năm 2015 tại Orange County, California. Thế là tiếng hát mạnh mẽ, trong trẻo, và truyền cảm đã vĩnh viễn ra đi. Những năm đầu của thập niên 90, Kiều Nga và Ngọc Lan là hai tiếng hát đã chạm đến hàng triệu con tim nơi xứ lạ quê người. Giờ đây hai tiếng hát bất hủ đã được đoàn tụ. Xin cầu mong cho linh hồn của chị Kiều Nga được an nghỉ trong bình yên. Cám ơn chị đã để lại cho đời những tác phẩm tuyệt vời.

Một chút kỷ niệm về Bác Tâm

Mỗi năm đến tuần họp mặt đại gia đình, tôi có dịp gặp Bác Tâm. Bác cháu gặp nhau tay bắt mặt mừng. Bác luôn tươi cười với mọi người từ lớn đến bé. Tình thương của bác dành cho mọi người hiện rõ rệt trên khuôn mặt hiền hậu của bác.

Lần họp mặt vừa qua, bác cười nói vui vẻ khi mọi người hát ca mừng tuổi bác. Một buổi sáng tôi thức dậy sớm ăn điểm tâm, uống cà phê, nghe các bác trò chuyện về tuổi thơ, và tình cờ nghe Bắc Tâm chia sẻ, “Hồi đó tao cõng Chú Trang lên núi tìm thầy chữa bệnh.” Tôi hình dung được một người chị không ngại khó khăn để tìm chút hy vọng cho em mình. Tôi cảm nhận và kính phục tình cảm của người chị dành cho em mình.

Lần cuối cùng tôi gặp bác ở bệnh viện. Khi bác tỉnh giấc ngủ và nhận ra tôi, bác nở một nụ cười. Tôi vừa mừng vừa cảm động. Giờ đây bác đã ra đi.

Xin được chia buồn đến Anh Đạt, Chị Tư, Chị Năm, và các cháu. Mong anh chị giữ gìn sức khỏe. Anh chị đã làm hết những gì mình có thể cho mẹ. Những ngày cuối đời của bác, anh chị luôn ở bên cạnh bác để bác yên tâm ra đi.

Đời người còn sống một ngày là hẹn chết ngày mai. Giờ đây linh hồn bác đã được bình yên. Anh chị và các cháu đừng đau buồn quá.

Vĩnh biệt Bác Tâm

Chiều nay Bác Tâm đã vĩnh viễn ra đi. Bác là chị ruột của mẹ vợ tôi. Tôi gặp bác mỗi năm vào dịp họp mặt gia đình bên vợ. Bác hiền hậu và thân thiện. Trong gia đình ai cũng quý mến bác. Tuy là cháu rể, tôi cũng không ngoại lệ. Nghe tin bác từ trần tuy buồn nhưng đời người đến lúc cũng phải tận. Bác cũng đã sống đến 90 năm cuộc đời. Giờ thể xác của bác sẽ trở về cát bụi và linh hồn của bác sẽ được giải thoát. Bác hãy yên nghỉ nhé.

Vĩnh biệt Bác Tư Gái

Hôm qua Bác Tư Gái của tôi đã ra đi. Tôi không có nhiều kỷ niệm về bác nhưng khuôn mặt hiền hậu của bác luôn khắc sâu trong trí óc của tôi. Bác chưa bao giờ la rầy tôi. Bác luôn hỏi thăm về cuộc sống của tôi bằng những lời nói nhẹ nhàng và những nụ cười dịu dàng. Không rõ bác đã bao nhiêu tuổi nhưng tin chắc rằng bác đã hưởng thọ hơn 90 năm cuộc đời. Thời gian trôi qua nhanh quá. Thấp thoáng các anh chị em của ba tôi đã lần lượt ra đi. Xin cầu mong cho linh hồn của bác được bình yên.

Goodbye Patrick Gallagher

I was going through my old boxes and came across a plastic comb-bound book titled Some English Words For Some Vietnamese Popular Songs by Patrick Gallagher. Mr. Gallagher gifted this book in December 2002. We exchanged music thoughts on this site when I had the comment section.

It had been a while so I wondered what he has been up to. I googled him and learned that he had passed away in 2019. I felt a bit sad.

I flipped through his book to read his translation of Vietnamese songs from Dương Thụ to Trịnh Công Sơn to Phú Quang. I am wondering what I should do with the book. Should I make a web book to preserve his work? I am not sure yet.

It is a bit too late now, but rest in peace, Mr. Gallagher.