Sáng nay tình cờ đọc trên Facebook nỗi lòng của một người mẹ mất đi một cậu con trai thanh niên rất trẻ. Theo lời chia sẻ của người mẹ, cháu đã tự kết liễu đời mình vì đã và trao trọn con tim cho người mình yêu. Kết quả là đã bị người ấy phản bội. Tuy không quen biết nhưng đọc thật não lòng.
Tôi bùi ngùi nhớ lại quá khứ của 30 năm trước, tôi cũng bị rơi vào tình trạng tương tự. Cả thế giới giới xung quanh tôi như sụp đổ. Tôi không thể còn tâm trí và kiên nhẫn để học tiếp năm thứ hai đại học. Tôi có cảm giác như mất hết tất cả và luôn cả chính mình. Tôi cũng đã nghĩ đến việc kết thúc đời mình.
Tôi rất mong được chia sẻ nỗi đau của mình nhưng không tìm được ai. Bạn bè không còn ai thân thiết để tâm sự. Thời đó tôi đâu biết gì về counseling. Blog cũng chưa có nên những nỗi sầu tôi đều nén trong lòng.
Một hôm lái xe từ chỗ mẹ ở đến ký túc, tôi đã bật khóc dưới cơn mưa to đổ xuống như đang trách móc thằng nhóc mới nếm mùi thất tình. Tôi nhận thức rằng, tại sao mình phải kết thúc đời mình vì một người đã gian dối và phản bội mình? Tôi quyết tâm tập trung vào việc học và sau này sẽ tìm được một người hơn thế.
Có những chuyện quá khứ nên đưa vào quên lãng nhưng đây là một trong những thử thách lớn nhất của đời mình. Cũng may là mình đã vượt qua được. Tôi muốn để lại vài lời comment cho người mẹ đã mất đứa con của mình nhưng cái status đó đã biến mất tìm lại không được. Đành viết lại đây nhưng một lời chia sẻ.
Sau này khi nghe ca khúc “Stan” của Eminem, mình mới cảm nhận được rằng không chỉ mình bị rơi vào hoàn cảnh cảnh ấy: “I had a friend kill himself over some bitch who didn’t want him”.